(Phần 3) Nền nông nghiệp Trung Quốc nuôi hơn 1 tỷ dân của họ như thế nào?

Địa điểm 7: Hình Đài, Hà Bắc, Trung Quốc 37°35’54.1″N 114°55’20.8″E

Để chứng minh rằng người Trung Quốc đang dần hết đất, chúng ta hãy đến với vùng châu thổ Bắc Trung Hoa, nơi trồng phần lớn lương thực của TQ. (Ảnh vệ tinh ở khoảng cách 1500km).

Nen Nong Nghiep Trung Quoc (45)

Phóng to vào hình, ví dụ, ở thành phố Hình Đài, một thành phố “nhỏ” với 7 triệu dân. (Ảnh vệ tinh ở khoảng cách 60km)

Nen Nong Nghiep Trung Quoc (48)

Điều này thực sự làm cho nhiều người lo sợ. Phần đất xanh chính là đồng ruộng canh tác, phần chấm trắng là làng xã, chấm trắng nhỏ ứng với 500 người, chấm trắng lớn ứng với 10,000 tới 100,000 người.

Thực tế là người ta đang xây nhiều nhà hơn trên những vùng đất canh tác, và sẽ làm cạn kiệt nguồn đất này. Mỗi năm, Trung Quốc mất 3,000km2 đất trồng trọt, và chính quyền trung ương làm rất chặt các luật lệ về đất đai để hạn chế tình trạng đáng báo động này.

Địa điểm 8: Thanh Dương, Cam Túc, Trung Quốc 35°41’00.7″N 107°40’38.3″E

Việc suy giảm nguồn đất canh tác đã là một trong những vấn đề chính quyền Trung Quốc quan tâm nhất từ thời Mao Trạch Đông. Ông Mao khi đó đã tiến hành tái canh tác trên hàng loạt vùng đồi núi và điển hình là Cao Nguyên Hoàng Thổ.

Nen Nong Nghiep Trung Quoc (50)

Đây là 640,000 km2 cao nguyên vốn không thể canh tác được, bạn có thể thấy tất cả các thung lũng, tất cả các ngọn đồi được chuyển đổi thành đất trồng trọt. Từ trên cao, tất cả những vùng đất canh tác nhìn như “rễ cây”.

Nen Nong Nghiep Trung Quoc (47)

Chỉ cần phóng to bất kỳ nơi nào, bạn sẽ thấy tất cả các ngọn đồi đều được cải tạo thành ruộng bậc thang.

Nen Nong Nghiep Trung Quoc (42)

Tuy nhiên, việc này gây ra xói mòn đất và lũ lụt nghiêm trọng vào mùa mưa. nhưng lại không tăng thêm quỹ đất canh tác. Từ năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã dừng việc làm ruộng như vậy và thực hiện chiến dịch “Trả Đất Về Rừng  (退耕还林)”.

Nông dân phải trả đất canh tác lại và trồng cây lên đó. Chính phủ sẽ bồi thường cho nông dân dựa trên lợi tức nhận được từ đất đã trả lại.

Hình trên cho thấy tác động của việc trồng rừng. Đây là bằng chứng cho thấy sau nhiều bài học, ĐCSTQ đã dần dần nắm được chìa khóa để phát triển bền vững.Tập Cận Bình từng nói: “Trung Quốc đánh giá cao việc bảo vệ sinh thái và môi trường. Với niềm tin rằng nước biển trong vắt và những ngọn núi xanh tươi là tài sản vô giá, đất nước chủ trương cùng tồn tại hài hòa giữa con người và thiên nhiên, và dựa vào con đường phát triển xanh và bền vững.”

Đó không phải là những lời nói sáo rỗng. Mỗi “câu chữ” đều được hỗ trợ bởi các hành động thực tế. Nhiều người bên ngoài Trung Quốc có thể tự hỏi tại sao người Trung Quốc Đại lục vẫn thích Tập Cận Bình. Một trong những lý do là ông tái cấu trúc bộ máy quan liêu cũ của Trung Quốc để tập trung hơn vào môi trường. Ví dụ, các quan chức môi trường địa phương hiện có thẩm quyền luận tội lãnh đạo địa phương nếu khu vực này đã làm kém trong phát triển bền vững.

Kết quả của chương trình “Trả Đất Về Rừng” chắc chắn là nguyên nhân làm giảm diện tích đất canh tác ở Trung Quốc. Tuy nhiên, bất chấp sự suy thoái đất canh tác, nhờ sự đầu tư lớn vào công nghệ nông nghiệp, hiệu quả nông nghiệp vẫn được cải thiện, khiến sản lượng cây trồng trong nước vẫn tăng.

Một ví dụ là công nghệ mới cho phép trồng lúa bằng nước biển mặn.

Mặc dù sản lượng cây trồng trong nước tăng, Trung Quốc vẫn không tự chủ về lúa, lúa mì và ngô. Trung Quốc phải nhập khẩu 10% lượng tiêu thụ hàng năm từ nước ngoài. Tuy nhiên, hầu hết trong số chúng không phải dành cho con người tiêu thụ

Ví dụ 1: Sản xuất bia và rượu trắng

Kể từ năm 2006, Trung Quốc đã trở thành nhà sản xuất bia lớn nhất thế giới với 46,5438 triệu nghìn lít, cao gấp đôi so với Mỹ. Trung Quốc đã tăng 4,9% sản lượng hàng năm. Ngoài lúa mì, Trung Quốc phải nhập khẩu hầu hết hoa bia cho các nhà máy từ Đức và Hoa Kỳ.

Và Trung Quốc cũng là nhà sản xuất rượu mạnh hàng đầu thế giới. Người Trung Quốc có thể không thích Whisky hoặc Volka. Hầu hết họ uống rượu trắng, có mùi thơm hơn và giàu hương vị. Sản lượng rượu trắng là khoảng 13,6 triệu nghìn lít, nhiều hơn nhiều so với phương Tây có thể tiêu thụ. Và rượu gạo địa phương được sản xuất bởi các hộ gia đình Trung Quốc thậm chí không được tính!

Kết quả là, một phần của Trung Quốc có văn hóa uống rượu nặng hơn nhiều mà phần còn lại của thế giới thậm chí còn không biết. Để tôi nói cho bạn, chúng nặng hơn nhiều so với rượu của người Anh và người Nga.

Ví dụ 2: Nuôi lợn và thịt lợn

Nen Nong Nghiep Trung Quoc (46)
Sản lượng thịt lợn toàn cầu

Biểu đồ trên chỉ cho thấy người Trung Quốc thích ăn thịt lợn đến mức nào. Một số con lợn được nuôi ở Trung Quốc được cho ăn ngô nhập từ Mỹ và Brazil. Điều này cũng áp dụng cho gà, gia súc và các động vật khác được nuôi ở Trung Quốc.

Kết luận

Trung Quốc có thể cung cấp đủ lương thực không chỉ mỗi gạo hay lúa mì. Thực phẩm trên bàn ăn người Trung Quốc đa dạng và rẻ hơn nhiều so với hầu hết các nước phát triển trên thế giới. Điều này cũng đúng với “người nghèo”. Đó là dựa trên kinh nghiệm và quan sát cá nhân của tôi sau khi đi du lịch từ nhiều quốc gia ở Châu Âu, Mỹ và Nhật Bản.

Ví dụ, ở Trung Quốc, một nhóm tám người có thể ngồi ở bàn tròn, thưởng thức 20 món ăn khác nhau bao gồm thịt, rau, tráng miệng, v.v… Họ không phải lo lắng về những luật lệ tôn giáo, lo ngại dị ứng và không gian cá nhân.

Ở Sơn Đông, tổng chi phí cho bữa tối khoảng 50 đô la. Một bàn 20 món ăn tương tự có thể có giá 150 đô la ở Bắc Kinh / Thượng Hải / Đài Bắc hoặc 300 đô la ở California / Nhật Bản / Hồng Kông, v.v. Và chúng ta không tính các loại bia và đồ uống. Trên thực tế, hầu hết mọi người ở California / Nhật Bản không đủ điều kiện để thưởng thức 20 món ăn khác nhau nhưng ở Trung Quốc thì điều này phổ biến hơn.Sau bài viết cực kỳ dài này, tôi hy vọng bạn có thể hiểu một cái gì đó mới về Trung Quốc và biết làm thế nào người Trung Quốc có thể tự nuôi sống bản thân mình, nhiều hơn chỉ là “đủ ăn”.

Nguồn: Quora

 

 

 

 

 

PhuKhuynhadmin

Bình luận

Tạo bài viết